fbpx

Trung Quốc tả tơi vì mưa lũ, người dân được kêu gọi ngưng lãng phí lương thực - Ảnh 1.

Tình trạng mất an ninh lương thực đang xảy ra ở nhiều quốc gia. Ảnh: World Bank.

Bên cạnh Trung Quốc lo ngại thiếu lương thực do tác động của lũ lụt, nhiều nước cũng đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng lương thực do tác động của dịch Covid-19.

Khi cuộc khủng hoảng do dịch Covid-19 bùng phát, sự gián đoạn xảy ra trong chuỗi cung ứng lương thực tại nhiều nước, các cú sốc khác ảnh hưởng đến sản xuất lương thực, mất thu nhập và lượng kiều hối giảm đang tạo ra những căng thẳng nghiêm trọng và rủi ro về an ninh lương thực ở nhiều nước. 

Mặc dù giá lương thực toàn cầu ổn định nhưng nhiều quốc gia đang trải qua mức độ lạm phát giá lương thực ở các cấp độ khác nhau do thực hiện các biện pháp phòng chống lây lan của Covid-19.

Các nhà sản xuất thực phẩm cũng phải đối mặt với những thất thoát lớn khi thực phẩm dễ hỏng, nhu cầu tiêu dùng ngày càng hạn chế cộng thêm với mô hình tiêu dùng cũng đang thay đổi. 

Mặc dù tình trạng mất an ninh lương thực phần lớn không phải do tình trạng thiếu lương thực gây ra, nhưng sự gián đoạn trong việc cung cấp các nguyên liệu đầu vào cho nông nghiệp như phân bón, hạt giống hoặc tình trạng thiếu lao động có thể dẫn tới sản lượng thu hoạch giảm trong các vụ mùa sắp tới. 

Nếu nông dân rơi vào tình trạng đói nghèo nghiêm trọng, họ cũng có thể sẽ ưu tiên mua lương thực tích trữ hơn là đầu tư gieo trồng tiếp – và điều này sẽ làm tăng nguy cơ thiếu lương thực trong thời gian sắp tới.

Trong báo cáo về “An ninh lương thực và dinh dưỡng trên toàn cầu vào năm 2020” Tổ chức Nông nghiệp và Lương thực Liên hợp quốc (FAO) đã đưa ra những đánh giá và dự đoán tình hình biến chuyển của thế giới vào năm 2030 dựa trên các xu thế đang diễn ra và số liệu của thập kỷ trước. 

Theo đó, có nhiều bằng chứng cho thấy thế giới sẽ có thể lỡ tiến độ cho việc đạt được mục tiêu không đói nghèo vào năm 2030. Châu Phi đang chệch hướng đáng kể để đạt được mục tiêu này vào năm 2030. Nếu tốc độ tăng trưởng hiện tại vẫn duy trì, tỷ lệ suy dinh dưỡng (PoU) sẽ tăng từ 19,1% lên 25.7%. 

Châu Mỹ Latin và vùng Caribê cũng đang chệch hướng, mặc dù với mức độ thấp hơn rất nhiều. Chủ yếu là do sự suy giảm trong những năm gần đây, tỷ lệ PoU dự kiến sẽ tăng từ 7,4% vào năm 2019 đến 9,5% vào năm 2030. 

Châu Á, mặc dù đang có những tiến triển, nhưng cũng sẽ không đạt được mục tiêu năm 2030 dựa theo các xu hướng gần đây. Báo cáo cũng dự báo châu Á sẽ vẫn là sẽ có gần 220 triệu người đói nghèo vào năm 2030, tuy nhiên tỷ lệ về số lượng người đói nghèo của châu lục này so với trên thế giới sẽ giảm đáng kể. 

Trung Quốc tả tơi vì mưa lũ, người dân được kêu gọi ngưng lãng phí lương thực - Ảnh 2.

Lũ lụt xảy ra nghiêm trọng ở Trung Quốc, tác động đến sản xuất nông nghiệp. Ảnh: Tân Hoa Xã.

Cũng theo FAO, các “điểm nóng” về an ninh lương thực bao gồm các quốc gia nghèo và bị ảnh hưởng bởi xung đột, nơi các hoạt động logistics và phân phối gặp nhiều khó khăn ngay cả khi không có dịch bệnh và cách ly xã hội;

Các quốc gia thường xuyên bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng do các hiện tượng thời tiết cực đoan gây ra (lũ lụt, hạn hán) và dịch hại như nạn châu chấu hiện nay – loại dịch hại được cho là tồi tệ nhất trong nhiều thập kỷ qua đang ảnh hưởng đến sản xuất lương thực ở 23 quốc gia;

Các nước có tiền tệ bị mất giá (làm tăng chi phí nhập khẩu lương thực) và các nước có giá hàng hóa suy giảm (hạn chế khả năng nhập khẩu lương thực).

Những người nghèo, dễ bị tổn thương, thực tế là có hơn 690 triệu người vốn đã bị mất an ninh lương thực thường xuyên trước khi đại dịch Covid-19, các lệnh hạn chế di chuyển và việc giảm thu nhập xảy ra.

Đơn cử như tại Afghanistan, các biện pháp ngăn chặn sự lây lan của Covid-19 đã làm gián đoạn hoạt động canh tác, khiến nông dân Afghanistan không thể gieo cấy đúng thời vụ, trong khi ở các khu vực thành thị, giá lương thực tăng cao và tình trạng thiếu hụt nguồn cung cấp lương thực ngày càng trở nên cấp thiết.

 Afghanistan tiếp nhận khoản tài trợ 100 triệu đô la Mỹ từ World Bank cho Dự án cung cấp thực phẩm và nông nghiệp khẩn cấp (EATS) nhằm cải thiện an ninh lương thực bằng cách tăng sản lượng lương thực địa phương và củng cố các chuỗi cung ứng thực phẩm thương mại quan trọng và cung cấp việc làm ngắn hạn ở các khu vực nông thôn trong việc phát triển tài sản sản xuất.

Angola có một lịch sử bùng phát dịch bệnh lâu đời, từ dịch tả, sốt rét, bại liệt và sốt vàng da, đất nước này đã chuẩn bị tốt và có những người đủ năng lực để đối phó với các đợt bùng phát, bao gồm cả nhân viên y tế. 

Do đó, Chính phủ Angola đã sớm thực hiện các bước đối phó ngay lập tức khi đại dịch Covid-19 bùng phát, bao gồm khóa cửa toàn quốc, đóng cửa biên giới và ngừng các chuyến bay quốc tế. 

Mặc dù điều này có tác dụng giữ cho các trường hợp Covid-19 mới ở mức thấp, nhưng nó lại khiến nhiều người mất kế sinh nhai. Angola hiện nay đang nhận được sự hỗ trợ từ các tổ chức quốc tế nhằm mở rộng và cải thiện hoạt động của các hợp tác xã nông dân và các doanh nghiệp nông nghiệp quy mô vừa và nhỏ để đáp ứng nhu cầu của cộng đồng địa phương trong thời kỳ đại dịch.

Trung Quốc tả tơi vì mưa lũ, người dân được kêu gọi ngưng lãng phí lương thực - Ảnh 3.

Đập Tam Hiệp chịu sức ép do lũ lụt nghiêm trọng, trong khi Chính phủ Trung Quốc lo ngại vấn đề an ninh lương thực sẽ bị ảnh hưởng bởi lũ lụt. Ảnh: Tân Hoa Xã.

Trong khi đó, lũ lụt đang khiến Trung Quốc đứng trước nguy cơ thiếu lương thực. Mặc dù mùa màng ở Trung Quốc bội thu nhiều năm qua, chính phủ nước này vẫn kêu gọi người dân duy trì cảnh giác về nguy cơ khủng hoảng an ninh lương thực do tác động của đại dịch Covid-19 và cuộc chiến thương mại với Mỹ kéo dài. 

Trung Quốc cũng trải qua lũ lụt và dịch bệnh khiến cho nguồn cung thực phẩm bị gián đoạn. Mưa lớn tại đây từ đầu tháng 6/2020 gây lũ lụt nghiêm trọng, nhấn chìm một diện tích lớn đất nông nghiệp ở miền Nam Trung Quốc, vốn là khu vực trồng lúa chính của nước này. 

Trước tình hình phức tạp này, Chính phủ Trung Quốc kêu gọi người dân ngưng lãng phí lương thực và gia tăng sản lượng nông nghiệp nội địa thông qua công nghệ biến đổi gen.

Tương tự, Cuba cũng đang hướng đến cách tiếp cận sử dụng công nghệ biến đổi gen phục vụ cho mục tiêu phát triển bền vững và giảm thiểu tối đa các tác động lên môi trường. Mặc dù trước kia bị chỉ trích rất nhiều, nhưng ngày nay thực phẩm biến đổi gen sẽ là một công cụ trong giải pháp tổng thể để xây dựng chủ quyền thực phẩm cho Cuba.

Nguồn bài viết